Hiển thị các bài đăng có nhãn Anh xin lỗi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Anh xin lỗi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

XIN LỖI VÌ ANH ĐẾN TRỄ


Truyện ngắn sưu tầm rất hay: "Xin lỗi vì anh đến trễ"

Anh yêu em! Xin lỗi em… Vì anh đến trễ”. Phải rồi, anh đã đến trễ rồi, em cũng chậm một bước chân rồi. Cuốn sổ rơi ra một tấm ảnh cũ, tràn ngập một vẻ đẹp bình dị, xa xăm. Giữa mặt hồ những cánh hoa trôi nhẹ, ánh mắt buồn của một cô bé cuốn cả cảnh vật xung quanh. Là tấm hình anh đã chụp cô khi cô lên mười, sao cô không biết, tình cảm của anh…đã từ khi ấy.

*
Như một giấc mơ..

- Nè… anh Khánh chụp em với, chụp em với – Cô bé vịn vào vai cậu bé và khẽ nhún lên.

- Không nhá! Quy tắc của anh là chỉ chụp những bức hình về phong cảnh thôi, chưa đến lượt em – Cậu bé cười nhăn răng.

- Sao vậy? – Cô bé buồn thiu.

- Anh phải làm theo nguyên tắc, sau này lớn lên mới làm một nhà chụp ảnh chuyên nghiệp được.

- Xí – Cô bé dẫu môi – Nguyên tắc gì cơ chứ, anh mới 11 tuổi à, lấy máy ảnh của bố anh chụp linh tinh thì có.

- Ai bảo em thế? 11 nhưng vẫn lớn hơn em 1 tuổi đấy! Sau này anh sẽ trở thành nhà chụp ảnh chuyên nghiệp cho em xem.

- Thế chụp cho em một tấm thì có sao? Đi mà, chụp cho em một tấm đi mà…

- Không – Cậu bé chạy vụt đi, cười lớn.

Cái bọn trẻ ấy lại ồn ào như mọi ngày, không trừ một ngày có gió nào của Đà Lạt. Không cần phải là những cơn gió thật to, chỉ cần có gì đó nhè nhẹ đủ gợn mặt hồ nước kia để chúng thích thú thả những bông hoa xuống cho gió xoay tít. Chúng đã lớn lên cùng nhau, thân thiết với nhau và chưa hứa hẹn được điều gì nhiều, chỉ biết là, ở nơi mặt hồ bình yên, phẳng lặng ấy, mỗi chiều lộng gió sẽ có một cô bé và một cậu bé, bên nhau thả những cánh hoa xuống nước cho gió đẩy đi… Xoắc xít bên nhau chụp những tấm hình Đà Lạt. Bình yên.

XIN LỖI VÌ ANH ĐẾN TRỄ

Hoài Như…

Thời gian thấm thoát trôi, cứ thế đã 7 năm trôi qua chúng tôi lớn lên cùng nhau. Anh vẫn đam mê chụp ảnh, ngoài giờ học tôi vẫn thường lang thang cùng anh khắp bờ hồ chụp những tấm hình theo cảm hứng.

- Này! Anh chụp nơi này bao nhiêu năm rồi. Không chán à?

- Không, sao mà chán được… Em thử ngắm xem, mỗi ngày đều khác nhau, đều có sự thay đổi mà – Mỗi khi nói như thế anh đều nhoẻn miệng cười bí ẩn và nháy mắt với tôi một cách khó hiểu.

Mặt hồ luôn bình yên lấp lánh nắng, gió thổi thành từng gợn nhỏ xíu trông thật thích mắt, bỗng nhiên tôi muốn được như ngày xưa quá, se se cánh của bông hoa trên tay, ngơ ngẩn. Rồi anh giật lấy bông hoa, tôi chưa kịp hết ngạc nhiên thì anh đã thả nó xuống dòng nước, gió đẩy cánh hoa ra xa, mỉm cười nhìn tôi. Tôi cũng cười, anh quay đi rồi, tôi vẫn còn ngơ ngẩn mãi, cái dáng hình quen thuộc với đôi mắt xa xăm diệu vợi, nụ cười ấm ấp tựa ban mai, đôi lần tôi đã từng ước được sánh vai bên anh, được dựa vào bờ vai của anh cho tôi cảm giác bình yên và tôi tin anh là một sự che chở. Ừ! Mà có phải tôi yêu anh không? Hình như là có. Phải không?

Là lúc tim tôi bồi hồi khi anh vô tình nắm lấy tay mình chạy ào trong mưa, là lúc anh tẩn mẩn chụp mấy bức ảnh ưa thích, tôi đã trộm nhìn và khi anh chợt nhìn lại thì tôi nghe tim mình lỡ nhịp vài giây. Là những buổi tối gió lạnh, anh chở tôi đi học thêm về trên chiếc xe đạp, những triền dốc của Đà Lạt khiến đôi tay tôi chỉ muốn siết ôm anh thật chặt cho đỡ rét, nhưng tôi chỉ dám bám vào áo anh như một con mèo nhỏ, đủ cảm giác được hơi ấm từ anh lan tỏa trong tim mình, trong cả thế giới của tôi.

Nhưng mà… Anh có yêu tôi không? Thì cũng, ai mà biết được. Tôi cứ cảm thấy thế nào, anh lạnh lùng quá, mà tính tình lại khó hiểu nữa, luôn quan tâm và bên cạnh tôi, nhưng sao cứ coi tôi như một đứa con nít thế. Hay là anh chỉ xem tôi như một đứa em gái? Mới nghĩ đến đó thôi mà lòng đã mênh mang buồn.

Tối nay anh vẫn chở tôi về như mọi hôm, đường phố nhộn nhịp ánh đèn, sao tôi chỉ muốn giây phút này dài mãi.

- Như. Có lạnh không? – Anh hỏi với một giọng lạnh lùng.

- Có chứ anh. Sao lại không? – Tôi hì hì cười, cố tỏ ra một giọng ngây thơ.

- Ừ… - Anh ngập ngừng - Ôm anh đi.

- Hở - Tôi ngơ ngác, anh vừa bảo gì vậy… Ôm anh… Là ôm anh sao, bao lâu nay tôi chưa bao giờ dám mong câu nói này, tôi có nghe lầm không.

Tôi thở nhẹ hơn, hơi run, tôi vòng tay ôm anh, khẽ tựa đầu mình vào lưng anh. Những nhịp yêu trong tim đang định nói gì, bồi hồi quá. Nhưng sao anh vẫn lặng im thế kia, không mở một lời nào cả, hay nhịp tim hối hả của anh đã làm tôi chếch choáng mọi âm thanh xung quanh rồi? Về đến trước cổng, tôi chào anh, bẽn lẽn và ngượng ngùng, tôi mỉm cười và bước vào nhà… Bỗng nhiên, một bàn tay thật ấm, thật vững chắc nắm tay tôi kéo lại, ghì sát vào người anh, cái ôm thật chặt. Anh hơi cuối người, áp sát mặt vào tóc tôi, sao mà gần quá, tim tôi ấm dần lên và giờ đây dồn dập một nhịp hối hả, bỏng rát. Tôi hơi chới với bám khẽ vào chiếc sơ mi của anh, tay anh vòng trọn cả bờ vai tôi, ngào ngạt như cơn gió bờ hồ mỗi buổi chiều tôi và anh thường đến. Buông nhẹ tôi ra và giữ chặt bàn tay, anh chỉ thì thầm:

- Vào ngủ sớm đi nhé!

Rồi anh nhìn thật chắc chắn vào mắt tôi lần nữa, vội leo lên xe ra về, chẳng nói gì hơn, tôi thoáng chút hụt hẫng, như đứa trẻ vừa đánh rơi mất cây kẹo ngọt. Tối ấy cũng không có một tin nhắn nào đến từ anh. Gì vậy? Anh đang làm trò gì vậy? Có yêu tôi không?

“Ngày mai gặp anh ở bờ hồ nhé!” – Tin nhắn vỏn vẹn của anh làm tôi thật sự bối rối, tim mình khẽ run. Bỗng chốc tôi nhớ lại cái hôm siết chặt hôm ấy của anh, cảm thấy mặt mình nóng bừng, một điều gì đó ngượng ngùng và hạnh phúc, nhưng cũng đầy hoài nghi và khó tả.

Hôm nay trời thật đẹp, từng tia nắng trải dài phủ khắp những con đường trong thành phố, hàng thông reo vi vu, lấp lánh những bông hoa trắng bên đường, rạng rỡ… Tôi ngắm mình qua ô cửa kính lần cuối, bộ váy xòe màu bạc hà cùng với mái tóc buộc nữ tính, nhìn kĩ tôi cũng đẹp đấy chứ. Tự mỉm cười với mình, tôi thênh thang bước ra bờ hồ, gió vẫn hiu hiu.

- Em trễ hơn năm phút nhé – Anh mỉm cười dịu dàng. Hôm nay trông anh thật đẹp, chiếc áo sơ mi đầy nam tính, khuôn mặt lãng tử cùng ánh mắt mê hoặc, anh trông như một thiên sứ trong kinh thánh mỗi chiều tôi đi Lễ.

- Vâng… Em xin lỗi – Tôi còn cảm thấy ngượng trước thái độ bẽn lẽn của mình, sao tôi nhẹ nhàng thế… Hay là cái ôm của anh hôm ấy, thừa sức “ám ảnh” tôi.

- Này… - Anh bất giác gọi.

Tôi ngước lên, một cô gái tóc nâu xoăn tít ùa lại anh, nắm cánh tay anh và nghiêng đầu dựa lên đó, môi cô rạng rỡ nụ cười hạnh phúc. Tôi chỉ thấy rất bàng hoàng, thấy mình thật sự như một con ngốc phô diễn trò hề trước một cặp – tình – nhân. Bần thần trước mắt tôi, anh – cô ấy, một đôi thật đẹp… choáng ngợp trong tim tôi, cái ôm thật chặt của anh còn phảng phất hương hoa bờ hồ.

- Này, hay em chụp một tấm hình cho anh chị nhé! – Anh đột nhiên đề nghị.

- Ừ! Cô bé, chụp giúp anh chị một tấm nhé – Cô gái ấy cũng xoắc xít theo.

- Dạ - Tôi cố kéo mình về thực tại. Nâng chiếc máy ảnh lên “Tách”…”Tách”, tim tôi cũng theo âm đó mà hằng những vết rạn…

Đưa chiếc máy ảnh cho anh, tôi quay nhìn về phía bờ hồ xa xăm, tôi không đủ can đảm nhìn cảnh hai người họ đang hạnh phúc như thế. Rồi nhẹ như gió thoảng, tôi nghe tiếng anh… Rằng anh sẽ ra Hà Nội, rằng anh sẽ học chuyên ngành điện ảnh một thời gian, rồi anh sẽ đi cùng Phương, cô gái xinh đẹp kia. Tôi dửng dưng nghe dự định đó, chẳng buồn nhìn vào mắt anh, tôi đủ can đảm nữa sao, để tình cảm của mình bị anh chi phối à. Tôi là gì trong anh? Một đứa em gái? Một người bạn tri kỉ? Hay đơn giản là trò đùa thôi? Tôi không giận, không trách, cũng chẳng muốn nghĩ nhiều nữa, mà ích gì đâu chứ, bên cạnh anh đã có ai khác rồi. Không phải sao? Tôi thở dài đánh sượt, rồi cũng lặng lẽ chào anh và cất bước về nhà.

Nằm gục trên chiếc piano, tôi để hai hàng nước mắt lăn dài trong vô thức, tình yêu đầu tàn nhẫn với tôi quá. Mím chặt môi.

Hôm sau tôi đã không đến tiễn anh. Lúc tin nhắn đến từ anh, chắc anh đã lên máy bay rồi. Tôi chỉ send lại một câu thật ngắn, cố giấu đi những cảm xúc của mình. “Xin lỗi anh. Em đến trễ. Chúc anh sẽ thành công, cố gắng anh nhé!”.

Dù muốn hay không. Tôi vẫn sẽ tiếp tục bước trên con đường của chính mình. Dù muốn hay không. Tôi vẫn sẽ tập quên anh…


Hà Nội – Em và anh

Bây giờ tôi đã là một sinh viên Ngoại Thương, sau khi cầm trên tay chiếc vé du học sang Úc, nghĩ đến thành quả biết bao nhiêu năm nay mình cố gắng, cũng không đến nỗi nào tệ. Ra Hà Nội học đại học, tôi nhận thấy ở chính cô bé ngây thơ, mít ướt ngày xưa đã trưởng thành nhiều rồi. Bốn năm qua đi, trải qua hai cuộc tình chấp choáng với những chàng trai Hà Thành, cuối cùng thì tôi vẫn đơn lẻ bước một mình trên con đường tấp nập các đôi tình nhân, hay cảm thấy mình vô hình trong mỗi dịp lễ Tết. Sao tôi không tìm nỗi cho mình một yêu thương, thành công và cả một tương lai rộng mở trước mắt không làm tôi quên đi những trống vắng của bản thân. Tôi vẫn còn yêu anh, có lẽ vòng tay anh năm nào vẫn còn ấm áp với tôi lắm, bao nhiêu năm nay, tình cảm của tôi đã không hề vơi đi, chỉ bị nén lại trong tim một sách sâu lắng hơn. Bởi vậy, người ta mới bảo tình đầu khó quên. Tự hỏi không biết bây giờ anh đang làm gi? Anh sống ra sao? Anh còn nhớ đến tôi không?

Hoàn tất những hồ sơ, tôi mệt mỏi bước ra phố, thế là xong, một tháng nữa tôi sẽ rời khỏi nơi này và tiếp tục cuộc sống ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Suy nghĩ đó càng khiến tôi thấy mình đã vô hình nay càng mờ nhạt hơn nữa. Lặng ngắm Hà Nội, từ khi tôi đặt chân đến đây với tâm hồn bỡ ngỡ, mọi thứ bây giờ thân quen hơn, nhưng khoảnh khắc gần xa điều gì đó rồi ta ta mới cảm thấy nó đang trân trọng, từ bao giờ tôi nhận ra: Hà Nội đẹp là thế…

Và tôi gặp anh, ông trời vô tình hay cố ý sắp đặt cho chúng tôi gặp nhau, anh ngồi ở quán bên kia đường, khuôn mặt trầm tư thay đổi ít nhiều, anh đã trưởng thành hơn, chỉ có ánh mắt và nụ cười ấm áp ấy vẫn còn. Anh thấy tôi, anh mỉm cười như có ý muốn tôi qua bên đó, tôi cũng đến và lặng nhìn anh, sao tôi không mở lời được, sao tôi không thể bày tỏ với anh tất cả nỗi lòng của mình, có rất – rất nhiều thứ tôi muốn anh biết mà. Rằng, từ khi là một cô bé hay ngắm nhìn anh chụp anh, tôi đã yêu anh. Từ khi cái ôm ấy ấm áp bất tận, tôi đã muốn ở bên anh cả đời. Miên man trong những dòng suy nghĩ, tôi không nói gì, rồi anh cũng mở lời trước:

- Em dạo này ổn chứ?

- Vâng, em ổn, công việc chụp ảnh của anh thế nào rồi?

- Anh đang làm chủ ở một công ty vừa, cũng chẳng gọi là danh tiếng gì nhiều, nhưng hạnh phúc vì được bước theo con đường của mình em à

- Vâng…

- Còn em?

- À… Tháng tới em sẽ sang Úc học lên cao học – Tôi đáp vội

- Em lại đi nữa à?

- Ừ… - Tôi buồn bã đáp

Anh trầm ngâm khuấy tách cà phê cho tôi, tôi cũng định hỏi anh và chị Phương sao rồi, có hạnh phúc không, nhưng nghĩ thì cũng chẳng được gì, nên thôi.

- Để anh đưa em về.

Anh đề nghị khi trời đã nhá nhem tối, thành phố lên đèn rực rỡ. Tôi đồng ý, dù sao tôi cũng chẳng có lý do nào mà từ chối. Ngồi trong xe anh, sao tôi muốn tìm lại cái cảm giác ngày xưa quá, ngày mà tôi và anh men theo những con dốc của Đà Lạt trên chiếc xe đạp cũ, bây giờ thì hình ảnh đó đã quá xa với thực tại. Đến trước căn hộ tôi ở, khẽ chào anh và nghĩ tôi và anh sẽ khó mà gặp lại, tôi xòa tay định bắt tay
anh, như một người bạn, như một lời cảm ơn

Anh khẽ cười và xòe tay ra nắm lấy tay tôi, không bắt nhưng kéo nhẹ tôi vào lòng anh, cái ôm vẫn ấm áp như ngày nào, hơi ấm từ anh bắt đầu lan tỏa, nhịp tim tôi ngân lên dồn dập. Anh đặt môi mình lên môi tôi, choáng ngợp và đầy bất ngờ, hương vị xa xăm của gió bờ hồ năm xưa tràn hết tâm hồn tôi, lần đầu tiên tôi hôn một người-và người đó là anh. Nhưng còn giữ chút lý trí của mình, tôi đẩy anh ra, bần thần và bối rối

“Qua rồi, anh về đi”. Tôi bước nhanh vào trong, không ngoảnh lại nhìn anh nữa, hay đúng hơn tôi đang cố giấu giọt nước mắt vừa tràn ra từ khóe mi. Tim tôi là trò đùa cho anh sao?
Một tháng sau. Tôi vẫn lặng lẽ rời đi, không một lời từ biệt

Xuân, hạ, thu, đông. Mùa lại nối tiếp mùa. Tôi trở về đây sau 5 năm trời ở xứ người, ghé Hà Nội vài ngày. Tôi đã lập gia đình được 3 năm và có một thiên thần 3 tuổi. Anh mất rồi. Cái tin ấy đến với tôi như một vết khứa vào tim, nhưng nỗi đau không còn rõ ràng nữa. Có lẽ mọi thứ về anh đối với tôi giờ đây quá nhạt nhòa. Tôi về lại Đà Lạt, biết bao nhiêu đổi thay sau ngần ấy năm, tôi gặp lại Phương, ánh mắt cô buồn trĩu, tôi chỉ còn biết thở dài an ủi cô ấy, chắc cô ấy cũng yêu anh rất nhiều. Nhưng một sự thật đau lòng hơn là khi tôi biết được nhiều năm trước anh và Phương chỉ đang cố diễn một vở kịch, để tôi không còn chờ mong anh, để tình cảm không chặn lối đi của tôi. Mở cuốn sổ mà anh đã nhờ Phương gửi cho tôi, là anh đây sao, sao tôi không nhận ra sau từng ấy năm chứ, từng nét chữ anh nghiêng nghiêng, xô bồ như chính số phận đã cố tình đẩy chúng tôi ra xa nhau

Đình Khánh…

“Hôm nay được dạo cùng em ra bờ hồ, vài ngày nữa anh phải ra Hà Nội, anh chỉ muốn níu giữ tất cả những hình ảnh còn lại của nơi đây, kể cả hình bóng thân quen của em. Đi rồi, em sẽ nhớ anh chứ?

Cảm xúc không kìm được trong anh, anh đã ôm em, nghe hương tóc em còn phảng phất quen thuộc chất tuổi thơ. Nghe hơi thở em hối hả và bàn tay run run ôm anh, em có biết là anh đã hạnh phúc như thế nào không. Giây phút ấy anh chỉ muốn giữ cả em bên mình, nhưng không được em à, yêu thương ta phải hy sinh vì nhau, phải không em?

Nhờ sự giúp đỡ của Phương xong sao anh thấy mình thật có lỗi với cô ấy, có lẽ anh biết Phương yêu anh. Càng cảm thấy có lỗi với chính mình hơn, anh cũng đang lừa dối tình cảm thật của chính bản thân, với em. Anh cố tình thông báo giờ chuyến bay cho em sớm hơn 1 tiếng, mong sẽ được ở bên em lâu hơn, nhưng giây phút em bên kia đường mơ hồ theo những giọt nước mắt, anh đã rất mong em sẽ bước qua bên này. Nhưng cái tin nhắn vỏn vẹn ấy, tim anh muốn thắt chặt lại… Ừ! Em đến trễ rồi…

Sau bốn năm mình lại gặp nhau ở Hà Nội, em vẫn như xưa, ngây thơ và sáng ngời nhưng đôi mắt tràn ngập những nỗi buồn. Nhìn em ngồi trong quán như một chú mèo nhỏ lẻ loi, anh quyết định sẽ gặp em, vậy thì… cuộc gặp gỡ mà em nghĩ là “tình cờ” ở quán bên kia đường là đã có sắp đặt…

Anh nhớ em – Ba từ ấy ngắn gọn thôi nhưng sao mãi anh vẫn không nói được, cứ quanh quẩn ở đâu. Em muốn bắt tay anh, sao hờ hững và lạnh lùng thế, anh lại không kìm được cảm xúc của mình nữa rồi, đúng khi yêu người ta luôn làm ngược lại lý trí. Anh hôn em, nụ hôn đầu anh chưa từng dành cho ai cả… nhưng rồi em đẩy anh ra, như xô đi tất cả, chắc lòng tin nơi em đã cạn dần, tim anh ngay lập tức chằn chịt những vết thương…

Anh đến sân bay, em đã đi rồi. Anh còn chuẩn bị cả một bó hoa và một lời tỏ tình đây mà, em đã không hiểu và anh thì quá ngốc nghếch, lại cái trò của anh năm xưa, em báo giờ bay cho anh trễ 1 tiếng.
Cơn đau tim hành hạ anh hơn cả tháng trời trong bệnh viện. Bác sĩ bảo rằng anh không sống được lâu. Quằn quại với những cơn đau, anh vẫn cố cầm cự và hy vọng ở mình chút sức lực nào đó, rằng em sẽ về thôi, anh sẽ khỏe lại ngay mà… Còn nói yêu em chứ, anh còn phải chăm sóc cho em cả quãng đời còn lại nữa mà…”

Nhạt nhòa…

Như đọc đến đây thì nước mắt cô đã thấm đẫm, nỗi đau như xé lòng xuyên vào tim, tiếng nấc nghẹn làm giọng cô như lạc đi. Chỉ lặng lẽ, nghiêng nghiêng hàng chữ cuối cùng, Khánh viết vào ngày cuối cùng anh còn tồn tại trên cõi đời này

“Anh yêu em! Xin lỗi em… Vì anh đến trễ”

Phải rồi, anh đã đến trễ rồi, em cũng chậm một bước chân rồi… Như gào khóc, cuốn sổ rơi ra một tấm ảnh cũ, không sắc sảo và lộng lẫy nhưng tràn ngập một vẻ đẹp bình dị, xa xăm. Giữa mặt hồ những cánh hoa trôi nhẹ, ánh mắt buồn của một cô bé cuốn cả cảnh vật xung quanh. Là tấm hình anh đã chụp cô khi cô lên mười, sao cô không biết, tình cảm của anh… đã từ khi ấy.

Bao nhiêu năm qua cô đã đánh đổi những gì, có được những gì, mà bây giờ cô lại mất anh mãi mãi?

Đứa bé 4 tuổi chạy đến bên Như:

- Nhanh lên mẹ ơi! Ra xe bố đợi mình kìa. Trễ rồi…

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Truyện ngắn: ANH XIN LỖI, MÌNH YÊU NHAU NHÉ!

Blog truyện - BlogTM giới thiệu truyện ngắn sưu tầm rất hay: "Anh xin lỗi, mình yêu nhau nhé!". Chúc các bạn một ngày cuối tuần nhiều niềm vui. 

Em có thai rồi,
Phong bình tỉnh đến mức Hạnh không thể ngờ được, từng câu nói của Phong còn làm cho Hạnh càng nhói đau thêm. Mấy tháng rồi, đi phá đi, đây chỉ là một tai nạn không đáng có, cô cần bao nhiêu? Hạnh là một người con gái sinh ra trong một gia đình giàu có, cô không cần tiền, cô cần Phong vì cô yêu Phong, Phong không giàu có, không quá đẹp trai nhưng sống rất giản dị và nội tâm. Hạnh thấy được trong Phong một con tim hết lòng vì người mình yêu thương và cô đã được chứng kiến điều đó từ mối tình trước đây của Phong.

Mặc dù người Phong yêu đã chết nhưng Phong vẫn không ngừng yêu cô ấy.Em không cần tiền, anh nghĩ em cần tiền sao, em thiếu tiền sao, em….em….em…chỉ cần anh thôi. Anh hiểu không?
- Nhưng tôi không yêu cô, cô biết rõ điều đó mà
- Em không quan tâm điều đó, em chỉ cần có anh, em sẽ giữ đứa bé dù anh không quan tâm gì tới em.
- Tùy cô
Dức lời Phong đứng lên bỏ đi đề lại Hạnh một mình tại quán café, nơi mà lần đầu tiên cô gặp anh và yêu đơn phương anh. Lệ cô rơi, rơi trên má, cô hi vọng mình báo tin mình mang giọt máu của anh thì anh sẽ chịu trách nhiệm và đón nhận cô, cô thất vọng, rất thật vọng. 2 tháng trước sinh nhật anh, cô đến chúc mừng anh, anh uống say, cô dìu anh vào phòng, trong cơn say anh đã chiếm đoạt cô. Không, chính xác là cô tự nguyện, trong cơn dục vọng anh không gọi tên cô mà tên người anh yêu nhưng cô vẫn chấp nhận. đón nhận thân thể anh và………cô đã mang giọt máu của anh.

Hạnh trở về nhà với mớ hỗn độn trong đầu, cô biết gia đình cô rất thích anh, muốn anh trở thành một thành viên trong gia đình cô nhưng trong tình cảnh này liệu gia đình anh có hiểu cho cô không hay lại trách cô sống buông thả, hư hỏng. Cô nằm trên thiếp đi lúc nào không biết.Phong ngoài mặt lạnh lùng với cô nhưng anh biết mình phải có trách nhiệm trong chuyện này, nói yêu Hạnh thì không phải mà không yêu củng không phải.
Truyện ngắn: ANH XIN LỖI, MÌNH YÊU NHAU NHÉ!

Anh biết Hạnh yêu anh, yêu anh rất nhiều nhưng trái tim anh đã trao trọn cho người đó, nó đã bị lấy đi khi người đó dời bỏ khỏi thế gian này. Anh không thể yêu ai được nữa rồi.Bạn bè cả hai đều có quan điểm khác nhau về chuyện của Phong và Hanh
Về bạn của Hạnh:
- Mày tính sao về cái thai này đây?Tao sẽ nuôi nó.
- Chắc chắn thế
- Nuôi nó, mày điên à, không có chồng mà có con mày nghỉ sẻ như thế nào, chưa kề tới chuyện mày là một tiểu thư của một gia đình có danh tiếng trong xã hội, mày nghỉ cho kỉ cho tao nhờ. Mà bố mẹ mày biết chuyện chưa?
- Biết rồi, bố mẹ tao nói tùy tao quyết định, tao lớn rồi tao biết mình phải làm gì mà, tao yêu anh ấy, thật đấy, mày củng đang yêu mà mày biết điều đó mà.
- Tao khác mày, tao yêu anh ấy mà anh ấy yêu tao không như mày yêu đơn phương đâu, cô bé khờ khạo của tao ạ
Hạnh gục mặt xuống không nói gì thêm
- Tao xin lỗi, tao nói vậy thôi chứ quyết định là do mày mà, dù gì chúc mày sẽ hạnh phúc.
Về bạn của Phong:
- Tao nghe nói con Hạnh có thai với mày à Phong.
- Có chuyện gì không?
- Sao mày biết? cô ta nói cho mày nghe à?
- Không hề, cái tin giật gân này có đăng ngay trên báo kìa, mày không đọc báo hôm nay à
- Tao không đọc
- Thế giờ mày tính sao đây, chẳng lẻ mày không dám chịu trách nhiệm hay………..
- Thôi, để cho tao yên
Chuông điện thoại của Hoàng reo reng…..reng…reng…- Bố tao gọi tới, mày im để tao nghe điện thoại
- Con nghe thưa bố
- Anh giỏi quá rồi nhỉ? Tôi không nói gì nhiều, tối nay về nhà gặp tôi ngay
Cạch…Phong chưa kịp nói gì bố Phong đã cúp máy, có vẻ ông rất tức giận về chuyện này
- Sao rồi mày
- Khỏi nói củng biết ông già tao đang bốc hỏa ở nhà rồi
- Thế mày tính sao đây
- Chắc phải cưới thôi chừ sao giờ
- Nhưng mày có yêu nó đâu?
- Cô ta đã thủ đoạn muốn có tao bằng được tao sẽ cho cô ta thấy …………hậu quả
3 tháng sau một đám cưới được diễn ra như ý của Hạnh nhưng đó thì không là ý muốn của Phong. Ngày cưới Phong vẫn vui vẻ tiếp khách làm Hạnh tưởng anh đã chấp nhận cô, yêu cô nhưng cơ không biết một địa ngục đang chờ đón cô ở phía trước, con đường hạnh phúc của cộ liệu có thể tìm thấy được không?
Kết thúc tiệc cưới, vừa về đến nhà Phong đã kéo Hạnh vào nhà Phong đã nói lạnh lùng với Hạnh “ cô lấy được tôi phần xác cũa tôi chứ không lấy được trái tim tôi đâu, ngồi nhà lấy vốn nó không thuộc về cô” Cưới nhau hơn 1 tháng mà chưa khi nào Phong ngủ chung với Hạnh mặc dù anh vẫn chăm sóc cô tận tình, cô củng vui lắm nhưng Phong lại làm cô mừng hụt “ cô đừng hiểu lầm nhé, tôi chỉ lo cho con tôi thôi chứ sau khi cô sinh thì cô làm gì thì làm, đi đâu thì đi”.Vốn sinh ra trong gia đình giàu có nên Hạnh rất vụng từ việc nhà, nấu nướng nhưng bù lại Hạnh rất chịu khó và ham học hỏi, chỉ trong vài tuần cô đã biết thông thạo các món ăn bình thường cho gia đình, vài tháng cô đã biết hầu như các món ăn Phong thích, thậm chí các món trên tivi thường hay hướng dẫn. Do cô đang mang thai nên cô xin nghỉ tại công ty tiện thể chăm sóc anh. Hằng ngày anh chỉ có việc đi làm các công việc khác trong gia đình đều do tay cô làm hết mọi chuyện. Phong chưa bao giờ khen cô trái lại cô mà sai xót một chút gì là anh chê bài hết lời.
Ngày cô sinh, cô đẻ khó tưởng rằng cô không qua khỏi thế mà anh chỉ đến nhìn con, âu yếm chứ chẳng hề quan tâm gì đến cô. Cô củng quen rồi, hình như sống với anh dần cô củng vô cảm như anh chăng. Bạn bè cô đến thăm cô, đứa bạn thân nhất chờ mọi người về hết mới tâm sự với Hạnh.
- Mày thấy chọn lựa của mày như thế nào?
Cô im lặng
-Mày cảm thấy hạnh phúc chứ?
Cô im lặng
- Mày nói gì đi chứ, mày cứ im lặng tao biết phải làm sao đây. Trước đây tao đã nói với mày rồi, đây là một cuộc hôn nhân không có hạnh phúc, hắn chỉ coi mày như là một món đồ chơi, lấy vợ về mà cứ như lấy ôsin về làm ấy.
- Tao không bao giờ hối hận về quyết định của mình, mãi mãi như thế, tao đã có bé Bi rồi, đó là sợi chỉ gắn kết tao và anh ấy mãi mãi.
- Mày vẫn tin rằng đứa con đó sẽ làm hắn thay đổi với mày sao, mày sai rồi, sai thật sai rồi Hạnh à. Mày tin tao đi hạnh phúc đang ở trước mắt tao rồi.
Sinh con Hạnh phải lo đủ thứ chuyện, từ việc công ty đến việc nhà, việc chăm con mọn, cô thậm chí chưa có một chút kinh nghiệm gì về việc này cả củng may có mẹ giúp đở cô trong suốt thời gian bé Bi 1 tuổi. Phong tuy không quan tâm gì tới Hạnh nhưng anh chưa bao giờ nghỉ tới việc ly dị hay ngoại tình, anh không muốn bị mang tiếng hay đại loại thế. Một đêm Phong mơ thấy người yêu đã chết của mình
- Em……em…..chờ anh với, anh có nhiều điều muốn nói với em
- Anh muốn nói gì nữa, anh và em bây giờ là hai thế giới khác nhau, anh quên em đi được không?
- Không….không…không bao giờ anh ngừng yêu em.
- Anh đừng như vậy, anh hảy để em ra đi thanh thản, anh cứ tiếc nuối vấn vương làm sao em siêu thoát được đây
- Anh sẽ đi cùng em cho anh theo em được không?
- Không được anh à, anh còn tương lai, còn gia đình, còn chị Hạnh, chị ấy rất tốt, yêu anh nhiều hơn em yêu anh nữa, anh quên em và chấp nhận chị ấy đi, chị ấy vì anh mà thay đổi mình rất nhiều rồi anh không nhận thấy sao.
- Anh mặc kệ, anh chỉ yêu em thôi.
- Em xin lỗi anh, em không xứng đáng với tình yêu của anh đâu, thật ra em yêu anh Hoàng cơ, em đã có thai với anh ấy, cái ngày em chết củng là ngày em biết tin em có thai, em do vội vã đến báo tin mừng cho anh ấy nên em mới bị tai nạn. Em xin lỗi anh
- Không…..không….không….không…..
“Anh….anh…anh sao vậy, có chuyện gì sao, anh mơ thấy gì sao” Hạnh ngồi nhìn anh lo lắng và tò mò
- Không…không co chuyện gì đâu, Phong người ướt đẩm mồ hôi nhìn Hạnh, anh nghỉ về giấc mơ mà anh vừa mơ thấy, phải chăng đó là sự thật sao, sự thật người anh yêu nhất lại có thai với thằng bạn thân nhất của anh là Hoàng.
Anh quyết tìm cho ra sự thật nên ngay hôm sau anh đã đến gặp Hoàng.Hôm nay, rồng đến nhà tôm thế này, có chuyện gì quan trọng mà mày đến tận nhà tao thế này.
- Hôm qua tao mơ thấy…..
- Mày mơ thấy cô ấy ư?
- Uk
Hoàng im lặng một hồi lâu, căn phòng như lặng im như tờ, Hoàng cất tiếng xé toang không khí ngột ngạt bao trùm.
- Hôm qua cô ấy củng về báo mộng cho tao, có lẽ cố ấy nói đúng tao sẽ cho mày biết tất cả, thật ra tao và cô ấy yêu nhau, tao………….
Bốp….. một nắm đấm trúng ngay miệng Hoàng làm Hoàng bật ngửa, Phong tiếp tục xông tới nắm lấy cổ áo Hoàng nói như hét
-
Tại sao….tại sao….tại sao lại như thế Hoàng, mày là bạn thân nhất của tao mà
- Tao….tao…xin lỗi
- Xin lổi, mày tưởng xin lỗi là xong sao, mày có biết cô ấy đã có thai với mày không
- Hoàng nghe tư sét đánh đẩy mạnh Phong ra nắm lại cổ áo Phong
- Mày nói gì, mày nói lại xem nào.Cô ấy có thai và cái thai đó là của mày, vì đến báo tin cho mày mà cô ấy chết, mày vừa lòng chưa.
- Không…..không…..tao không tin……tao không tin
- Tiếc rằng điều đó là sự thật, tao đã đến gia đình cô ấy và xác nhận cô ấy đã có thai trước khi chết.
Hoàng gục xuống gào thét như điên dại, Phong cuồi cùng đã biết được tất cả, anh lặng lẻ đi ra khỏi nhà Hoàng chạy về nhà. Thất vọng về mọi thứ Phong lao vào rượu chè, bỏ bê mọi chuyện Hạnh lại phải chạy tới chạy lui lo công việc của anh. Phong chỉ biết sáng nhậu, tối nhậu không quan tâm gì cà. Hạnh phải gửi con sang nhà bà nội chăm sóc giúp, cô vừa lo việc công ty mình vừa phải lo cho công ty anh, chỉ một tuần mà nhìn Hạnh khác hẳn đi.Một đêm Phong nhậu say rồi chạy ra ngoài như kẻ điên, Hạnh lao theo anh, giữ anh lại nhưng không được, Phong cứ đi phía trước lảo đảo, cô lặng lẻ đi phía sau. Chợt có một chiếc xe ôtô lao tới phía Phong, Hạnh lao tới đẩy anh ra khỏi hướng chiếc xe lao tới, cô vùng dậy tránh nhưng không kịp, cô chỉ kịp nghe thấy tiếng “Rắc” rồi bất tỉnh.
Phong tỉnh dậy, anh thấy mình trong bệnh viện, anh không nhớ gì cả, như lẩn thẩn ra viện đi về nhà, thấy nhà bừa bộn anh liền hét lớn “ cô làm gì mà nhà bề bộn thế này, dọn cơm cho tôi nào”. Không nghe thấy tiếng ai trả lời anh càng bực dọc hơn đùng đùng chạy vào phòng Hạnh không thấy đâu rồi phòng khách, rồi phòng anh, tất cả không thấy cô đâu. Phong không thèm gọi điện hỏi thăm cô mà đi tắm rồi mở một lon bia ra phòng khách xem tivi.
Bất giác anh gọi tên Hạnh “ cô lấy cho tôi cái khăn nào”, không phải vô tình mà Phong gọi vậy vì mỗi ngày anh tắm xong Hạnh đều lấy khăn lau lại người cho anh. Chuông nhà reo Phong chửi thầm “ giờ này mới về sao, mày chết với tao”. Phong ra mở cửa thì thấy mẹ Hạnh
- Sao mẹ lại đến đây?
- Mẹ tới lấy đồ cho con Hạnh
- Cô ấy dọn về nhà mẹ à.T
- hằng này hay nhỉ, vợ mày nằm bệnh viện mà mày không biết sao.
Tiếng nói của mẹ Hạnh làm cho Phong chết đứng, não anh như một cuốn băng quay lại toàn bộ vụ tai nạn. Phong cầm lấy vai mẹ Hạnh hỏi
- Cô ấy có sao không mẹ?Cô ấy đang ở bệnh viện nào, con đưa mẹ đi.
Thu xếp một số đồ dùng Phong chở mẹ nhanh tới bệnh viện X. Vừa vào phòng anh đã thấy cô nằm đó, hai mắt ướt lệ nhìn anh.
- Anh không sao rồi, không sao rồi, em mừng lắm
Phong tiến lại gần Hạnh thì anh mới nhận thấy chân trái của cô không còn nữa, chiếc xe đó đã nghiến nát chân cô, anh ôm cô vào lòng.
- Tại anh, tại anh không tốt, anh có lỗi với em
Lần đầu tiên Hạnh được Phong ôm một thật lòng, mọi cảm xúc tuôn trào
- Em yêu anh, em sẳn sàng hi sinh tất cả để có được anh
- Có đáng không em
- Đáng…. Rất xứng đáng vì anh là cuộc sống của em.
Phong như chợt tỉnh khỏi cơn mê, anh cứ mù quáng tin vào một tình yêu không có thực, tình yêu đầy sự lừa dối mà anh không nhận thấy hạnh phúc, tình yêu của mình ngay trước mắt. Phải chăng bây giờ đã quá muốn màng đối với Phong khi trước mắt anh Hạnh đã không còn nguyên vẹn củng vì anh, hi sinh vì anh quá nhiều mà anh chưa bao giờ nhì thấy được. Quay đầu lại đi Phong ơi, mày phải thức tình lại đi thôi.Phong khẻ buông Hạnh ra khỏi lòng.
- Em, anh muốn….anh muốn….mình chia tay
Hạnh không biết nói gì gục mắt xuống
- Anh thấy mình không xứng đáng với em, em hi sinh vì anh quá nhiều rồi, đã đến lúc anh phải cho em được……………hạnh phúc.
- Anh , anh, anh xin lỗi, mình yêu nhau nhé em, hảy cho anh làm chiếc chân trái của em trong suốt thời gian còn lại nhé.
Hạnh vui sướng tột độ, cô cười mà nước mắt tuôn rơi không phài nước mắt đau buồn mà đây là những giọt nước mắt hạnh phúc. Tình yêu và hạnh phúc đã đến với cô.
ST

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Truyện ngắn: Xin Lỗi Anh Chỉ Là Thằng Bán Bánh Giò

Chắc hẳn các bạn vẫn chưa quên được bộ phim ngắn đã gây sốt cộng đồng mạng năm vừa qua này. Hôm nay, Blog truyện - BlogTM xin được gửi đến các bạn truyện ngắn sưu tầm rất hay với tựa đề: "Xin lỗi anh chỉ là thằng bán bánh giò!". Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Ngày thứ 1

_ Chị ơi, cho tôi 1 bịch bánh trán...

_ Dạ, có ngay!

_ Đừng cho khô....đừng cho trứng...chỉ bánh trán không thôi!

Ngày thứ 2

_ Chị ơi, cho tôi 1 bịch bánh trán...

_ Dạ,không khô.không trứng,bánh trán không thôi, đúng không anh

_ Dạ, ừh...oh..ừm

Ngày thứ 3

_ Chị ơi...

_ Dạ, bánh trán của anh đây

_ Ơ....dạ.....sao nhanh vậy

_ Hì, em làm sẵn cho anh mà, em biết thế nào anh cũng ghé, hì hì....

_ ........cám ơn chị...

_ Anh này, đừng gọi em bằng chị nữa, em mới 19 tuổi thôi, chắc là nhỏ hơn anh rồi, đúng không?

_Ừh, ùm, tôi 21....

_ Hì, vậy 2 đứa mình gọi nhau là anh em nha, anh không được từ chối đó!!

_ Tôi...tôi...

_ Tôi cái gì? Grừ ư ư ư

_ Ừh, ừh anh biết rồi

Ngày thứ 4, vẫn thế.... vẫn 1 bịch bánh trán không khô.....không trứng

Ngày thứ 5, nó đi ngang qua nhỏ, nhưng không dừng lại, nhỏ trông thấy, gọi với theo

_Anh ơi!

Nó vẫn chạy

_ Anh gì ơi

Chắc nó không nghe....

_ Anh không dừng lại là em giận đó......( nhỏ hét to)

Kétttt tiếng phanh xe, nhỏ chạy tới nó.

_ Anh sao vậy, không thích ăn bánh trán của em nữa à?

_ Anh...anh

_ Nói mau!!!! ( nhỏ chống nạnh.....mắt nổ lửa)

_ Anh xin lỗi, hôm nay anh định ăn bánh giò ….trừ cơm ….

_ Cái gì ? vậy mọi hôm là anh ăn bánh trán trừ cơm đó hả ( nhỏ trợn mắt ngạc nhiên )

Nó gật đầu nhẹ nhàng … thì ra là vậy .. nó không lấy trứng … không lấy khô là để đuợc them phần bánh trán !!!

_Xem nào , hôm nay thúng bánh giò của anh còn nhiều thật …. Haiz … thôi đuợc rồi anh đợi em 1 xíu , không đựoc bỏ đi đó … hứ .

Chốc lát sau nhỏ quay lại với 1 bịch bánh trán trên tay , đặt vào giỏ xe nó .

_Đây ,của anh đây, giữ lấy đi .

nó ấp úng

_ nhưng …. Anh ….

_ Anh yên tâm đi … em không cho không anh đâu ! em trao đổi với anh đó .
Truyện ngắn: Xin Lỗi Anh Chỉ Là Thằng Bán Bánh Giò

Nói rồi nhỏ lấy trong thúng ra 1 cái bánh giò đi thẳng về chổ bán bánh trán của mình , nó ngoái nhìn theo nhỏ , nhìn rất lâu … về tới nhà , nó đặt lưng xuống nền , nó suy nghĩ về nhỏ , sao nhỏ tốt với nó vậy , nhó chỉ là 1 thằng bán bánh giò thôi mà ??? và rồi nó lại nghĩ khác , chắc nhỏ không tốt với nó đâu , tại nhỏ củng lấy của nó 1 cái bánh giò mà ….. chắc nhỏ them bánh giò thôi … nó mở bịch bánh trán hôm nay nhỏ đưa cho nó , hôm nay bịch bánh trán to thật , có cả trứng , cả khô … bịch bánh trán ngày thứ 5 ngon thật !!!top9xy.wap.sh

Vẩn cứ thế , vẩn là nhửng cuộc gặp mổi tối , vẩn là những bịch bánh trán do chính tay nhỏ làm , và chưa 1 lần trong suốt 1 tháng qua nó bỏ lở món bánh trán đặc sản của nhỏ .

_ Anh nè , hôm nay anh bán tốt không .

_ ừh , anh bán củng đuợc .

_ hì , anh nè , anh giử cái này đi xíu về nhà rồi hãy mỡ nó ra .

Nhỏ đưa cho nhó 1 cái hộp đuợc gói kỷ càng . Nó tò mò lắm trên suốt đọan đuờng nó cứ mong về tới nhà thật nhanh để mở cái hộp đó ra … và dĩ nhiên cái điều nó mong muốn đã đuợc thực hiện . Nó trố mắ nhìn , trong hộp là 1 cái nón kết màu đen , rất đẹp , đi kèm với 1 tờ giấy " anh nè , 1 tháng rồi kể từ ngày anh và em quen nhau , vậy mà em vẩn chưa biết tên anh là gì , không biết nhà anh ở đâu , gia đình anh như thế nào ? .. anh đừng hiểu lầm những cậu hỏi của em nhé , em chỉ muốn biết thôi … và em hy vọng ngày mai em được thấy anh đội chiếc nón của em tặng … à mà em tên Vy , tên đẹp đó nha …. Hihi " . Nó cầm chiếc nón lên mân mê , lần đầu tiên trong đời nó đuợc 1 người tặng quà , nó đuợc 1 người hỏi thăm , nó đuợc 1 ngừoi quan tâm và lần đầu tiên trong đời nó đuợc quyền nghĩ về 1 ngừoi , đựoc quyền nhớ về 1 ngừoi … điều mà nó chưa bao giờ nghỉ tới .

Ngày hôm sau , nó vẩn ghé gặp nhỏ , vẩn như mọi ngày , vẩn là 1 bịch bánh trán không trứng , không khô , theo ý nó . Hôm nay nhỏ bới tóc cao lên lộ rỏ cả 1 không mặt trắng ngần , trông nhỏ thật đẹp, rất đẹp , chưa bao giờ nó nhìn nhỏ lâu và kỷ như thế , hôm nay nó cho phép mình đuợc cái quyền ngắm nghía nhỏ …

_ Anh kia …

Nó giật mình

_ nhìn gì thế ?

_ Anh … Anh …

_ Hôm qua có đọc lá thư của em không ?

_ có ….

_ Vậy sao không thấy anh làm theo ? nón của em đâu ? ( nhỏ chống nạnh … mặt nhăn nhó )

Nó rút vội chiếc nón từ trong cái cặp đeo phía trước , nó tháo cái nón đang đội trên đầu và đặt chiếc của nhỏ lên ngay ngắn .

_ Anh sao thế , sao giờ mới đội ???

_ Anh sợ nó dơ … anh sợ nó mau củ …

_ Grưuuuuu …. Anh ngốc thế … từ ngày mai … ngay khi bắt đầu đi làm anh phải đội nó lên nghe không ?

_ ừh òh .. anh biết rồi , còn cái này là của em đây , anh về nhé !

Nó đặt lại trên bàn 1 tờ giấy , nhỏ biết đó là câu trả lời của nó giành cho nhỏ , nhỏ lật vội ra ,sau khi nó đã đi khuất : " Anh tên Nam , anh ở miền tây , lên đây ở trọ từ năm 14 tuổi rồi , anh ở chung với 1 thằng bạn ở khu Bàu Cát , Tân Bình . ba mẹ anh mất trong 1 trận lủ cách đây 7 năm rồi , giờ anh chỉ còn 1 mình , anh cám ơn về cái nón , nó đẹp lắm …" . Nhỏ đọc xong , như có vết gợn trong lòng nhỏ , nhỏ cảm thông cho hoàn cảnh nó ….

Nó và nhỏ vẩn thế , vẩn là những quan tâm , chia sẻ . Đối vói nó và nhỏ khoảng thời gian mà 2 đứa gặp nhau là khoảng thời gian quý nhất trong ngày của nó và nhỏ . Nhỏ vẩn đợi nó nơi gốc đường quen nơi nhỏ ngồi bán , dù có những đêm nó về rất trể , nó vẩn thế vẩn chạy nhanh về mổi khi xong việc , nó tranh thủ từng giây từng phút . Đêm nay , đêm thứ 50 , đêm mà bầu trời trút xuống mặt đất cơn mưa nặng hạt , nó vẩn hì hục đạp chiếc xe lạch cạch , nó vẩn đang gồng mình hết sức để chống lại những cơn gió ngựoc chiều … 11h khuay , hôm nay là ngày nó về trể nhất , nó đi ngang gốc đuờng quen ấy nơi nhỏ vẩn hay ngồi đợi nó . Nhưng hôm nay sao vắng lặng , có lẽ trời mưa to , và nó lại về trể nen nhỏ đả dọn hàng rồi . Nó không trách nhỏ , nhưng guơng mặt nó hiện lên 1 nổi buồn sau lắng …

_ Anh Nam …..

Tiếng của nhỏ !!! nó mừng rở quay lại .. đúng là nhỏ rồi , nhỏ đi ra từ 1 gốc cây gần đó trân tay vẩn là 1 bịch bánh trán .

_ Sao anh về trể vậy ?

_ Xe anh bị hư , trời mưa vậy sao em không vào nhà ?

_ Em muốn gặp anh …

_ Mai mình vẩn có thể gặp mà ?

_ Nhưng hôm nay .. em nhớ anh …

Nó không biết nó có nghe lầm lời nhỏ nói không … ừ thì cứ cho là nó nghe lầm đi …

_ Anh có nhớ em không ?

Nhỏ hỏi ! lần này thì nó chắc chắn nó không nghe lầm , nhỏ đang hỏi nó , nó phải trả lời sao đây , phải trả lời thế nào đây ???

_ Anh không nhớ em hả ? nhỏ hỏi tiếp

_ Vậy thì em đi vào !

Nó giật mình

_ Vy …….. anh nhớ … em !

Nhỏ nhìn nó , ứa nứoc mắt , nhỏ cừoi . Nó cảm nhận đuợc hơi ấm từ nhỏ , dù nó và nhỏ cách nhau gần 2m . Lần đầu tiên nó đuợc công khai nói nhớ 1 ai đó , hạnh phúc thật .!

_ Vậy ,,, anh có … yêu … em không ? ( nhỏ ấp úng hỏi )

_ Vy … sao em hỏi vậy ?

_ Em muốn nghe anh trả lời ?

_ Nhưng …. Anh chỉ là 1 thằng bán bánh giò , anh không dám trả lời câu hỏi đó em à , anh sợ ………

_ Em không quan trọng diều đó , emc chỉ muốn biết anh có yêu em không ?

Nhỏ lại nhìn nó , lại ứa nứoc mắt , nhỏ bấu chặt mình lại , đợi câu trả lời từ nó .

_ Anh … Anh … Anh yêu Em …

_ MÀY MƠ À !? ( 1 giọng nói lạ )

_ ủa , má , má đi đâu đây ?

_ Mày im đi … con ranh .

_ Thì ra là mày , mày là thằng suốt 2 tháng qua liên lạc với con gái tao , mày đang mơ à , mày yêu con gái tao à , ngay cả trong mơ tao củng cấm mày không được nghĩ về con gái tao, MAỲ KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH , thằng nhải à !

_ Má , sao má lại nói với ảnh như vậy , ảnh đâu có lổi gì ?

_ Tại sao tao không đuợc nói với nó như vậy , lổi gì à , lổi vì nó nghèo , lổi vì nó không có cả 1 cái áo liền vai , 1 đôi dép liền đế …

_ MÁ

Bốp ..

_ Đi vào nhà ngay…. , còn mày , tao cấm mày không đuợc gặp con gái tao nửa , nếu mày thuơng nó thì hãy để nó yên đi , tao van mày đấy , thằng nhãi ạ !

Bà ta nắm lấy tay nhỏ lôi xềnh xệch vào con hẽm tối , nhỏ ngoái nhìn nó , nó thấy rỏ những giọt nứoc mắt đang giàn giụa trên gương mặt nhỏ …giữa màn mưa nó cảm thấy hiu quạnh quá , nó không còn đủ sức để đạp chiếc xe bánh giò về nhà nữa , nó khụy xuống , nó cảm nhận cái đau xé lòng từ con tim nó , 1 con tim lần đầu biết yêu , nó tự đặ câu hỏi cho chính bản than mình " ừ , đúng rồi mày lấy tư cách gì mà yêu con gái ngừoi ta , dù là trong mơ cũng không đuợc Nam à !"

1 ngày , 2 ngày … 1 tháng nó đả không gặp nhỏ , cái nổi nhớ chất chồng theo thời gian , nó đả dặn với lòng là không đuợc nghĩ về nhỏ nữa nhưng sao khó quá , bây giờ nó rất muốn nhìn thấy nhỏ , dù là ở xa thôi củng được mà … Nghĩ là làm , hôm nay nó đi ngang con đường quen thuộc ấy , nó chọn 1 vị trí có tầm nhìn tốt , nó huớng về gốc đuờng ấy nơi nhỏ thuờng đợi nó , nhưng sao hôm nay không thấy nhỏ , củng không thây giang hàng bánh trán của nhỏ , thay vào đó là 1 ngừoi bán trái cây , 1 tiếng , 2 tiếng , 3 tiếng nó chờ nhỏ …. Nó bạo gan đi về phía gốc đuờng đó ..

_ Cô ơi , cô bán ở đây lâu chưa ạ ?

Nó hỏi ngừoi bán trái cây

_ À , mới đuợc 1 tuần thôi cháu à

_ Vậy cô có biết bé Vy bán bánh trán không cô ?

_ Biết chứ , nó là hàng xóm cô mà , cả tuần nay nó tất bật ở nhà , nghe đâu ba nó bệnh , nếu không có tiền phẩu thuật sẽ chết … haiz . … số con bé khổ … ba nó mà chết đi thì không còn ai yêu thuơng , che chỡ nó nửa ….

Nó trầm ngâm , suy nghĩ , rồi lại nói …

_ Thế cô có biết ba Vy phẩu thuật cần bao nhiêu tiền không , rồi nhà Vy ở đâu ạ ?

_ khoãng 4,5 chục triệu gì đó , nhà Vy à , cuối con hẽm quẹo phải là tới .

_ Cháu cám ơn ạ.

Nó rời gốc đuờng , mà lòng nặng trỉu , nó không nghĩ cái nghèo lại có tội đến vậy . Ngày hôm sau nó tìm nha Vy , 1 ngôi nhà nhỏ , khuất cuối con hẽm .

_ Cháu chào cô !

Giọng nó run run

_ Thằng nhãi ai cho mày vào nhà tao ?

_ Anh Nam /,,,,,,,,,

Tiếng nhỏ lảnh lót , mắt nhỏ sang lên . Nó nhìn nhỏ , mà lòng quặng thắt , cái cơn nhớ nhung đeo bám nó suốt bấy lâu nay duờng như tan biến , nó muốn ôm chặt nhỏ vào lòng , muốn nói bao lời yêu thuơng , nhưng nào đâu đựoc .!!!

_ Thằng nhải tao hỏi sao mày vào nhà tao , tao cấm mày gặp con gái tao rồi mà .

_ Dạ cháu xin lổi . cháu nghe ba Vy bệnh nên đến thăm .

_ Tao xin mày , gia đình tao thế nào không liền quan tới mày .

_ Dạ , cháu nghe nói bác phải phẩu thuật thì mới sống đuợc .

_ Ừ , thì sao , mày giúp đuợc gì ?

_ Dạ , đây là số tiền cháu giành dụm dụm trong suốt 7 năm qua ….

_ Mày im đi , mày nghĩ mày đưa nhiêu đó tiền là tao chấp nhận cho mày quen con gái tao à , mày mơ đi thằng nhãi , con gái tao xinh đẹp là để gã tây gả tàu … tao báo cho mày biết luôn tháng sau là con Vy lấy chồng rồi .

Câu nói đó như con dao 2 lữoi đang cứa vào lòng nó và nhỏ , nhưng nó biết dù thế nào đi nữa thì nó vẩn yêu nhỏ .

_ Nếu thế cháu xin chúc mừng Vy , nhưng đây là số tiền cháu muốn giúp bác trai mau phẩu thuật , nếu không ….. xem như cháu cho bác muợn khi nào bác có thì trả cháu củng đuợc ạ

_ Mày nói thật chứ ?

_Dạ , thật.

_ Mày có bao nhiêu ?

_ Dạ 32 triệu …. Cháu biết là không đủ nhưng xin bác cứ nhận .

_ Thôi đuợc rồi khi nào con Vy lấy chồng có tiền tao trả mày , mày về đi …

Nó ra về , hôm nay nó làm 1 điều tốt giúp nhỏ , nhưng soa nó không vui , đang có cái gì cồn cào trong nó , nó buớc từng bứoc vô hồn …

1 tháng sau

_ Vy nè , còn 3 ngày nửa lấy chồng rồi mày nhớ ngoan nghe không ?

_ Dạ… nhưng ..

_ Nhưng gì ….

_ Má cho con đi gặp anh Nam 1 lần cuối đựoc không ?

_ Để làm gì ?

_ Con chỉ muốn gặp ảnh 1 lần cuối thôi !

_ Thôi đuợc rồi , dù sao hôm nay củng có tiền , qua trả cho nó đi , mắc công sau này nó làm khổ mày , mày biết nhà nó không ?

_ Dạ biết , lúc trứoc ảnh có cho con địa chỉ ..

Niền vui và nổi buồn đang xen lẩn nhỏ , vui vì nhỏ sắp gặp đuợc nó , buồn vì có lẻ đây là lần cuối …nhà nó là 1 dãy phòng trọ ộp ẹp , nó ở căn phòng cuối cùng . Mà sao hôm nay căn phòng đó đông ngừoi vậy , có cả tiếng trống tiếng kèn in ỏi .

_ Anh ơi , đây là nhà anh Nam phải không anh ?

_ ừh , em vào thắp nhang cho nó đi ..

_ Thắp nhang … là sao anh ?

_ Chứ không phải em đến dự đám ma nó à ?

_ Dạ ….. em không biết …( giọng run run )

_ Mà em là ai , sao không biết nó chết ?

_ Dạ , em tên Vy , là….

_ Vy ? có phải em là cô gái bán bánh trán không ?

_ Dạ …

_ Thằng Nam gửi cho em lá thư này truớc lúc chết .

Mặt nhỏ tái nhạt , nó không tin những gì đang diển ra …. " Vy ne , anh biết khi em đọc lá thư này thì anh không còn cơ hội gặp em nữa , không còn cơ hội đuợc nhai ngấu nghiến món bánh trán em làm , bây giờ là nó chỉ là mơ uớc thôi em à . Khoảng thời gian có em , anh thật sự hạnh phúc , chưa ai trò chuyện với anh nhiều bằnng em , chưa ai quan tâm anh nhiều như em , mỗi lần nhìn vào mắt em anh thấy những niềm vui vô tận , anh biết mình chỉ là 1 thằng bán bánh giò , 1 thằng nghèo nát , nhưng tình yêu anh trao em là bất tận , chỉ cần thấy em cừoi thì diều đó đả làm anh hạnh phúc … và diều cuối cùng …. Anh biết mình không đủ tư cách yêu em trên cỏi đời này .. vậy xin em hãy cho anh yêu em từ nơi mộ sâu đất lạnh …. Em nhé !". Nhỏ đổ sụp , đôi tay nhầu nát lá thư , những tiếng nấc đứt quãng , nhỏ guợng mình …

_ Sao anh Nam chết vậy anh ?

Nhỏ gạt nứoc mắt chờ đợi câu trả lời .

_ Ừ , nó bị khối u trong ngừoi , nay là tới hạn phải phẩu thuật , nghe đâu nó giành giụm đuợc vài chục triệu , nhưng số thằng này mang kiếp khổ , tháng truớc nó làm mất , không có tiền phẩu thuật … nằm ở nhà chết .?!

Nhỏ như chết lặng …….. xung quanh khói nhang bay mù mịt , nó u ám như trái tim nhỏ bây giờ, tiếng kèn , tiếng trống lọan nhịp , nó hổn độn như suy nghĩ của nhỏ , nhỏ quay về , đứng lặng nơi gốc đường quen , nơi nhỏ vẩn đợi nó khi trăng lên , nơi nhỏ nhìn thấy từng cái run sợ của nó khi nói yêu nhỏ , dòng ngừoi vẩn tấp nập trôi nhung sao nhỏ đơn côi quá , đang có 1 vết thuơng ở tim nhỏ , nó đang lan ra , cái vết thương ấy không nhức , không rát , không làm ngừoi ta xuýt xoa nhưng sao nó nhói , nó buốt , nó làm ngừoi ta xót xa ………

Ngày hôm sau nhỏ tới đưa tiển nó, nghĩa trang hôm nay lạnh thật, 1 cái hố sâu đựoc đào sẳn , quan tài nó đựoc thả từ từ xuống , nhỏ tiến lại , ngồi cạnh bên , nhỏ lấy trong giỏ ra 1 bịch bánh trán … Nhỏ lầm bầm " Anh à , em đang thực hiện diều ứoc của anh đây, anh mở mắt ra nhìn em đ , em xin anh đó ….1 lần thôi anh …. Đây … đây là bịch bánh trán do chính tay em làm theo đúng ý anh đây , không khô , không trứng ….bịch bánh trán này củng giống như tình yêu em và anh vậy phải không anh ? , nó có vi MẶN của muối , vị CHUA của chanh , vị Cay của ớt , và cái khô khan đến khó chấp nhận của từng sợi bánh trán …. Em xin lổi … em không thể cho anh đựoc sư ngọt ngào … bởi vì .. bánh trán trộn …không thể bỏ đuờng anh à …." Từng lớp đất dựoc phủ lên quan tài ….. chiều nghĩ trang hoang lạnh , gió vẩn thổi từng cơn gợn ngừoi , từng thớ đất xanh lạnh , từng tia nắng cuối chiều héo hắt , nhỏ đứng đó , đứng cạnh " nó ", gần thật gần nhưng sao quá xa … nhỏ vẩn đang khóc,nước mắt chảy dài trên khuôn mặt trắng ngần , những giọt nuớc mắt long lanh , trong sáng . trong sáng như tình yêu nó giành cho nhỏ vậy , chưa 1 lần nắm tay , chưa 1 lần ôm nhau , chưa 1 lần được chạm bờ môi ….. mà sao nó lại cảm thấy ngọt ngào , hạnh phúc …..

TÌNH YÊU LÀ SỰ CHO ĐI MÀ KHÔNG CẦN NHẬN LẠI.....
Nguồn: Sưu tầm - Tác giả: Tuấn Chinh